Vì nhục dục trở thành “ác quỷ”



Vì nhục dục trở thành ác quỷ
Chỉ vì những dục vọng thấp hèn mà hắn đã hành động không khác nào một “con quỷ” (Hình minh họa)


Trong những lần xét xử đầu tiên, hắn đã ngất lịm đi khi bản án còn đang tuyên dang dở….Những ngày trong trại giam lạnh lẽo, phải đối diện với cái chết, hắn mới thấy được cuộc sống quý giá đến nhường nào. Sám hối về tội lỗi mà mình đã gây ra, hắn đã thai đổi hẳn thái độ khai báo ở phiên tòa phúc thẩm, hòng mong được chiếu cố, nhưng tất cả đã quá muộn màng…


Cầu thang Tòa phúc thẩm TAND Tối cao tại TP HCM sáng hôm ấy bỗng rộn tiếng chân người. Giữa vòng vây của cảnh sát, Đặng Công Khánh (sinh năm 1978, ngụ huyện Sơn Dương, tỉnh Tuyên Quang) khó nhọc lê từng bước lên bậc tam cấp, ủ rũ như một cái xác không hồn. Đôi tay bị còng chặt, bộ quần áo nhăn nhúm xộc xệch, mái tóc lởm chởm, ánh mắt hoảng loạn trên gương mặt tái xanh càng làm cho bộ dạng của gã thiểu não hơn. Nhìn quanh quẩn phòng xử, đôi mắt ti hí của gã lộ rõ vẻ thất vọng khi chỉ thấy lác đác vài gương mặt lạ. Ngồi sụp xuống chiếc ghế dành cho bị cáo, gã cúi đầu, buông tiếng thở dài nặng trĩu.

Chủ tọa công bố nội dung vụ án. Dưới khán phòng, nhiều tiếng xì xào bàn tán vang lên bởi hành vi phạm tội mất hết nhân tính của Khanh đang dần sáng tỏ theo từng câu từng chữ trong bản án sơ thẩm.

Tội ác từ dục vọng đê hèn

Đặng Công Khánh chỉ học đến lớp 4 rồi ở nhà phụ giúp cha mẹ và theo nghề cơ khí. Lập gia đình với người bạn đồng niên, vợ chồng Khánh sinh được hai đứa con kháu khỉnh. Đến năm 2002, do mâu thuẫn gia đình trầm trọng, Khánh bỏ vào thành phố Biên Hòa (tỉnh Đồng Nai) để làm ăn. Tại đây, Khánh sống như vợ chồng với chị Phạm Thị N – người đàn bà cùng quê hơn Khánh nhiều tuổi và đã ly dị chồng.

Đầu năm 2007, cháu Vũ Thị H (sinh năm 1992) là con riêng của chị N từ Tuyên Quang vào sống cùng mẹ. Thời gian sống chung, thấy cô gái xinh xắn, dễ thương, lại thường xuyên đùa giỡn thân thiết nên Khánh tưởng H có “tình cảm đặc biệt” với mình. Càng về sau, cái suy nghĩ bệnh hoạn ấy cứ ám ảnh gã cha dượng đến mất ăn mất ngủ. Kề cận bên chị N, nhưng hắn luôn mơ tưởng đến cô bé mới lớn xinh đẹp, mơn mởn như một bông hoa. 6 tháng sống chung nhà, Khánh đâm chán ghét người đàn bà từng má ấp môi kề nhưng hương sắc đã về chiều. Ngược lại, trong đầu gã đàn ông luôn có ý nghĩ thôi thúc phải làm điều gì đó để thỏa mãn dục vọng với con gái riêng của vợ. Ngặt nỗi, sự hiện diện của chị N luôn là bức tường ngăn cản lòng tà dâm của Khánh khiến hắn sôi sục phải giết chị để tự do quan hệ với cháu N.

Theo đó, trưa 4/10/2008, Khánh giả vờ rủ chị N đi xin việc làm rồi ghé khu chợ gần nhà giáo xứ Bùi Đức ăn chè. Ăn xong, hắn rủ vợ vào khu đất trống, nơi chuẩn bị xây bệnh viện Đồng Nai để ăn ốc. Trong lúc nói chuyện, Khánh cho vợ biết đây là khu vực ngày xưa mình thường đến để cá độ đá gà khiến đôi bên xảy ra cãi vã vì chị N không đồng ý chồng bài bạc.

Khánh bực bội trước thái độ của chị N, nên bỏ đi về phía con đường mòn đến chỗ khuất của khu đất. Chờ chị N đi đến sát mình, Khánh bất ngờ lấy tay đập mạnh vào gáy vợ khiến chị này bất tỉnh ven đường. Tiếp đó, gã đàn ông lao đến bóp cổ nạn nhân cho đến chết. Xong, gã bế xác chị N giấu vào một bụi cây gần đó. Sau khi gây án, Khánh ung dung đi nạp tiền vào sim điện thoại của chị N, rồi nhắn tin vào sim của mình nội dung: “Em đi vào Vũng Tàu xin việc” nhằm đánh lừa cháu H.

Trở về phòng trọ, Khánh kể cho H nghe về tin nhắn của chị N, rồi rủ cô bé đi Vũng Tàu tìm mẹ. Tin lời cha dượng, H.đồng ý cùng hắn đi Vũng Tàu. Hai ngày lưu lại thành phố biển, Khánh nhiều lần đòi quan hệ tình dục với H, nhưng cô bé luôn từ chối.

Ngày hôm sau Khánh chở H quay trở về Biên Hòa. Tại phòng trọ của mình, lợi dụng H mệt mỏi sau chuyến đi dài nên nằm ngủ thiếp đi, gã cha dượng đã biến thành con quỷ dữ, dùng sức mạnh của mình để chiếm đoạt thân xác cô bé. Quá hoảng loạn và đau đớn, H gọi điện cho anh họ của mình (sống tại tỉnh Long An) đến đón về. Suốt mất tiếng đồng hồ chờ anh đến, H ngồi chết chân ngoài sân. Còn Khánh, sau khi thỏa mãn dục vọng thấp hèn, hắn lăn ra ngủ mà không thèm quan tâm đến cô bé tội nghiệp.

Về đến nhà anh họ, H mới đủ can đảm kể hết mọi chuyện từ việc mẹ bỏ đi mấy ngày không về đến chuyện cùng Khánh đi Vũng Tàu, hay chuyện bị gã quỷ râu xanh hãm hại. Ngay trong đêm, người anh họ đã lật đật đưa em quay về Công an thành phố Biên Hòa tố cáo sự việc. Trong quá trình điều tra, Khánh luôn quanh co chối tội nhưng với những bằng chứng không thể chối cãi, Công an tỉnh Đồng Nai đã buộc hắn phải cúi đầu nhận tội. Phần H, quá đau đớn và tủi hổ về những gì Khánh gây ra cho mẹ con mình, cô bé đã bỏ đi biệt tích.

Gần 2 năm sau, vụ án được đưa ra xét xử ngày 9/7/2010. Phiên tòa hôm đó vắng mặt H vì gia đình không thể liên lạc được với cô. Có lẽ vì thế nên Khánh một mực phủ nhận hành vi cưỡng hiếp H. Tên yêu râu xanh còn cho rằng những tổn thương về màng trinh của H là do cô đã quan hệ với nhiều người khác chứ không phải do mình gây ra. Riêng tội “giết người”, Khánh khai trước thời gian gây án hắn có gọi điện cho chị N, cho biết em trai hắn bị bắt vì liên quan đến ma túy nhưng chị N đã không nói gì. Đến khi biết việc, do quá tức giận nên hắn đã “lỡ tay” giết chết chị N.

Không chấp nhận lời khai nại trên, Hồi đồng xét xử và Viện kiểm sát đã nhiều lần nhắc nhở Khánh về thái độ khai báo thiếu thành khẩn nhưng gã vẫn không thay đổi. Chỉ đến khi Tòa án và Viện công bố những lời khai của Khánh tại cơ quan điều tra trước mặt luật sư của mình, thì hắn mới im lặng cúi đầu.

Điều đặc biệt ở phiên tòa này, dù chứng kiến toàn bộ thái độ thiếu thành khẩn của Khánh, nhưng gia đình chị N vẫn nén nỗi đau lòng xin giảm án cho hung thủ. “Dù sao em tôi cũng đã chết rồi. Có xử bị cáo phải chết thì em tôi cũng không thể sống lại. Tôi cũng chẳng yêu cầu phải bồi thường làm gì, chỉ xin tòa cho bị cáo một con đường sống”.

Không thể tha thứ

Phát biểu quan điểm về vụ án, đại diện VKSND tỉnh Đồng Nai cho rằng tại cơ quan điều tra, Khánh đã khai nhận trong quá trình sống chung thấy H vui vẻ, thân thiết nên tưởng nhầm H yêu mình. Từ đó hắn nảy sinh ý định giết chị N để tự do giao cấu với cô bé. Chỉ vì thỏa mãn dục vọng đê hèn mà Khánh đã gây ra cái chết tức tưởi, thương tâm cho người phụ nữ chịu thương, chịu khó từng má ấp môi kề trong suốt thời gian dài. Tội ác này đã gây đau thương mất mát không gì có thể bù đắp được cho gia đình nạn nhân. Mặt khác, lợi dụng sự ngây thơ, non nớt của cháu H để cướp đi cuộc đời trinh trắng của một cô gái mới lớn. Điều đó chứng tỏ bị cáo rất coi thường pháp luật, luân thường đạo lý. Với nhận định trên, VKS đề nghị HĐXX tuyên phạt Khánh mức án tử hình về tội “giết người”, từ 7 đến 8 năm tù về tội “hiếp dâm trẻ em”.

Sau khi nghị án, TAND tỉnh Đồng Nai đã chấp nhận đề nghị của VKS. Tuy nhiên, khi bản án còn đang tuyên dang dở, Khánh đã ngất lịm dưới chân vành móng ngựa khiến HĐXX phải đưa đi cấp cứu, dời phần tuyên án đến hôm sau. Không thể trốn tránh tội lỗi, Khánh loạng choạng đón nhận bản án tử hình về tội “giết người”, 8 năm tù về tội “hiếp dâm trẻ em”. Tổng hợp hình phạt, hắn phải chấp nhận án tử hình. Vài ngày từ trong trại giam, Khánh có đơn xin giảm án tội “giết người”, chấp nhận hình phạt tội còn lại.

- Bị cáo xin giảm án vì lý do gì? – Chủ tọa bắt đầu thẩm vấn.

- Thưa tòa, mức án đó quá cao. Hoàn cảnh bị cáo rất khó khăn, mẹ mất sớm, cha đang bệnh tật, còn hai con cũng bơ vơ ở nhà…Khánh lí nhí đáp.

- Bị cáo đã để các con bơ vơ từ năm 2002 để vào Biên Hòa sống với chị N cơ mà. Tuy pháp luật không công nhận nhưng bị cáo và nạn nhân đã sống với nhau như vợ chồng trong suốt thời gian dài. Chỉ vì ham muốn nhục dục, trái pháp luật và đạo lý mà bị cáo nỡ xuống tay giết vợ không thương tiếc?

- N chết là ngoài ý muốn của bị cáo. Lúc cô ấy nằm im dưới đất. Bị cáo tưởng cô ấy giả vờ nên mới tát 2 cái và bóp cổ nhưng không ngờ lại gây hậu quả như vậy – gã bị cáo cố nại.

- Phải lãnh án tử hình bị cáo mới thấy cuộc sống này đáng quý. Nhưng trước đó chỉ vì muốn chiếm đoạt con riêng của chị N mà bị cáo xuống tay rất tàn bạo…
Đáp lại lời của bị thẩm phán chỉ là thái độ lầm lũi trong run rẩy của Khánh. Thật lâu sau hắn mới nhỏ giọng: “Bị cáo biết tội của mình rồi. Xin HĐXX cho bị cáo mức án chung thân để còn cơ hội sống và trở về với các con”.

Bào chữa cho Khánh, vị luật sư cho rằng thân chủ của mình không phạm tội “giết người” với tình tiết khung tăng nặng “vì động cơ đê hèn” như bản án sơ thẩm đã xác định. Theo luật sư, trước khi Khánh giết chị N vẫn chưa quan hệ tình dục với cháu H nên không thể nói Khánh cố giết vợ để quan hệ xác thịt với con vợ. Mặt khác, Khánh cũng không chuẩn bị sẵn hung khí giết chết chị N…Từ đó luật sư đề nghị Tòa phúc thẩm chỉ cần áp dụng khoản 2 điều 93 BLHS (mức án từ 7 đến 15 năm tù) đối với Khánh (?).

Giờ nghị án trôi qua trong căng thẳng. Khánh ngồi ủ rũ đầu cúi gằm tránh ánh mắt nhìn của người dự khán. Hai tay liên tục đan vào nhau, hắn lại buông tiếng thở dài nặng trĩu…

Khánh giật thót người khi tiếng chuông tòa reo. Liếc ánh mắt hoang mang về phía HĐXX, hắn bắt đầu gống cứng người, hai vành tai dần ửng đỏ khi bản án được tuyên cũng là những lời nhận định như bản án hắn đã kháng cáo. Dù cho rằng Khánh thành khẩn nhận tội hơn phiên tòa trước nhưng do tính chất, hành vi phạm tội của bị cáo thể hiện sự mất nhân tính, gây hậu quả đặc biệt nghiêm trọng…tòa phúc thẩm vẫn giữ nguyên mức án tử hình đối với hắn.

Phiên tòa kết thúc. Chỉ một thoáng hoảng loạn qua nhanh trong mắt Khánh. Có lẽ hắn đã biết trước được kết quả của lần xét xử cuối cùng này.

Từ khóa: · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · ·
digg delicious stumbleupon technorati Google live facebook Sphinn Mixx newsvine reddit yahoomyweb

Gửi bình luận