Tôi “đi tìm”… gái gọi



Tôi đi tìm... gái gọi


“Nhanh, tiện, an toàn”, dịch vụ gái gọi đang trở lại thời kỳ hoàng kim. Thoắt ẩn, thoắt hiện nên gái gọi rất khó quản lý. Song hành cùng gái gọi là những cuộc thanh toán đổ máu…


“Call girl” thời nay

Phong, một tay chơi, chuyên đánh thuốc tây từ nước ngoài về nói: “Cách đây một năm, dân chơi Hà thành muốn tìm “đào” loại 1 (gái đi khách có giá từ 100 USD trở lên) thì phải vào các “thiên đường tình ái” như B. Fortula, H.… và phải đốt thêm một ba lô tiền rượu và đồ uống thì nay đã thành chuyện quá đơn giản. Chỉ cần nhấc alô và hút nửa điếu thuốc là “hàng hiệu” đến tận nơi. Không thích vì bất cứ lý do gì anh có thể đổi “hàng” khác, chuyện nhỏ như con thỏ…”

Sau khi các khách sạn cỡ vài sao có vũ trường, phòng karaoke hiện đại với đội ngũ “đào” hơn trăm cô túc trực lần lượt bị “đập” thì không khí ở các khách sạn khác cũng khá đìu hiu. Đã có thời, các khách sạn này được coi là “bất khả xâm phạm” nên khi các ông chủ của các thành trì này đi “bóc lịch” thì các khách sạn đàn em cũng co mình lại. Khách sạn H. có lúc có đến 150 “đào” đã “giảm biên chế” xuống còn 30; F. có 200 “đào” cũng chỉ dám túc trực trên 20 em để làm “chim mồi” giữ khách… Các “đào” thấy động cũng tìm cách chuồn êm. Đào Dung, trước ở khách sạn F. nói: “Mấy giờ rồi mà còn vào khách sạn làm? Chỉ có con nào ngu mới chui đầu vào rọ”. Và rất nhiều “đào” tỏ ra khôn ngoan, chấp nhận bỏ ánh đèn huyền ảo, những căn phòng sang trọng đầy rượu ngoại và những bộ váy đắt tiền ở khách sạn phồn hoa để về những căn phòng ẩm mốc của dịch vụ “call girl”…

Qua một “đại gia” bất động sản, tôi gặp lại được Hồng “múa”, trước đây là “đào” cưng của khách sạn H. bên bờ hồ Giảng Võ thơ mộng. Trong căn phòng ngập ngụa khói thuốc của quán “Cà phê hầm” trên đường Nguyễn Chí Thanh, rít một hơi dài, Hồng nói: “Hôm đầu đến dịch vụ C. trên đường La Thành, nhìn căn phòng toàn chăn màn đen ngòm, hôi hám em sợ đến phát nôn nhưng nghĩ đến sự an toàn đành tặc lưỡi. Được cái ở đây bọn em làm nhiều ăn nhiều, chứ không bị bóc lột như hồi còn ở khách sạn H. Nếu khéo đong cũng kiếm được hai ba chục triệu một tháng, khoẻ chán”.

Khác với lần gặp cách đây 1 năm, trên tay Hồng là chiếc điện thoại Nokia 1110i thay cho chiếc Vertu đắt tiền, chiếc xe SH ngót hai trăm triệu cũng được thay bằng chiếc Attila đời cũ. Tôi ngạc nhiên: “Sao dạo này em giản dị thế, trông không giống phong cách của Hồng “múa”". Cô cười nửa miệng: “Anh ơi, phải biến mình như tắc kè hoa chứ. Đi làm “dịch vụ” mà hoành tráng thì toi. Ở đây có điện thoại là lên đường, đi đâu và gặp ai mình còn không rõ thì sành điệu chỉ mua nguy hiểm vào người”. Giọng khàn khàn vì rượu và thuốc, Hồng tiết lộ: “Không phải chỉ “đào” ở khách sạn H. phải dạt vòm, bạn em ở khách sạn khác cũng về “dịch vụ” hết rồi. Về bến mới bọn em không cần giấy tờ tuỳ thân, không cần khám bệnh định kỳ, không cần khai báo tạm vắng, tạm trú, không bị ép mua váy, mỹ phẩm… thoải mái hơn nhiều”. Cô cho tôi biết “thủ phủ” của dịch vụ “call girl” là Đê La Thành, Giáp Nhất, Nguyễn Khang, Pháo Đài Láng… Chỉ riêng những nơi này vào thời điểm hiện tại tập trung vài trăm “dịch vụ” và cả ngàn “gái gọi“.

Tôi ngỏ ý muốn tìm một em chân dài giải khuây, Hồng “múa” nói: “Anh cần hàng loại nào? 700k hay 2000k (bảy trăm ngàn hay hai triệu đồng), tiền nào của đó. Kể cả anh thích ba em, bốn em một lúc cũng được. Chỉ cần một cú a lô”. Hồng đọc cho tôi một số điện thoại: “Anh gọi con này, nó điều cho anh. Cứ bảo Hồng “múa” giới thiệu nhé”. Tối hôm sau, để tìm hiểu thực hư, tôi điện thoại cho số điện thoại Hồng đã cho. Tôi nói: “Anh đang buồn, cần ba em khoảng 2 tiếng đồng hồ, có không em? Ngay và luôn”. Đầu dây bên kia trả lời ngay, không chút đắn đo: “OK đi anh, chỗ chị Hồng khỏi lăn tăn. Giờ em chỉ còn hàng vừa vừa thôi, hàng đẹp phải sau 9g, bọn nó “sao” lắm anh ạ. Giá trọn gói cho ba em là ba chai”. Sau khi ngã giá, khoảng 15p sau, ba em chân dài đi trên con SH 150i đến cầu Trung Hòa, điểm tôi đã hẹn. Các cô ào xuống xe, xô vào tôi như đã quen lâu ngày. Một cô õng ẹo: “Đi thôi chồng. Đưa bọn em vào khách sạn nào hoành tráng tí nhé. Hôm nay thì anh… chết”. Cô bán nước trà vỉa hè mắt trợn tròn, mồm chữ O nhìn tôi như người ngoài hành tinh…

……………………….


Tôi đi tìm... gái gọi
Thích mấy em vui vẻ, chỉ cần a lô (Hình minh họa)



Không cần qua môi giới, không mất nhiều thời gian, cũng khỏi cần mất tiền vào quán karaoke, mát sa, tẩm quất để tìm gái gọi. Chỉ cần một cái a lô, một cú điện thoại và một “cơ số đạn” trong túi…


Đột nhập thủ phủ của call girl

Nếu như các loại hình dịch vụ khác như gội đầu thư giãn, tẩm quất, cà phê có “tay vịn”… phải đầu tư vài chục triệu đồng thì mở một dịch vụ “call girl” chỉ cần vài triệu đồng, sự am hiểu nghề và một chút khéo trong quan hệ. Thành công hay không chính là ở chữ “khéo”, nếu không có chữ này thì rất khó tồn tại vì không được cái gật đầu của đàn anh trong khu vực, không nhận được ủng hộ của các quán bar, karaoke, nhà hàng… Vì “thủ tục” quá đơn giản nên một loạt các “dịch vụ” nở như nấm sau mưa, có thể kể đến 9X, Đan T, Mạnh T, Hảo.K, Picachu, Thu Lan, Tóc Tiên… Để tiếp thị họ cũng chỉ cần một tấm các đơn giản: Dịch vụ 9X… số ĐT 04.7546… là OK.

Theo chân Huyền “phỏm”, tôi lọt được vào một “dịch vụ” call girl trong làng Giáp Nhất (Nhân Chính, Thanh Xuân). Trong căn phòng nhỏ là khoảng 20 cô gái nằm ngồi ngổn ngang, váy áo xộc xệch. Có cô nằm ngủ ngon lành trên chiếc chiếu trải dưới nền gạch hoa, váy tốc lên tận ngực. Thấy tôi cô ngước mắt lên nhưng cũng không buồn kéo cái váy để che bớt nội y. Huyền cười: “Kệ chúng nó anh ạ. Em lấy cái túi rồi anh em mình đi ăn”. Rồi cô đá vào lưng một cô đang nằm: “Con lợn này, đứng lên để tao mở tủ”. Huyền nói tiếp: “Bọn em còn có ti vi và phòng rộng đấy, nhiều chỗ khổ hơn nhiều. Đến đây nằm một tí, a lô là lên đường ngay mà”. Qua Huyền tôi được biết, để mở dịch vụ đặc biệt này chỉ cần 2, 3 số điện thoại cố định hoặc city phone, tập hợp các em chân dài, đi rải card visit ở quán bar, nhà hàng… Các ông bà chủ của hầu hết các “dịch vụ” đều xuất thân từ nghề “chạy xe” (giống xe ôm nhưng được chủ dịch vụ trả lương 90 ngàn đồng/ngày) và có hộ khẩu tỉnh khác về đây thuê nhà “lập nghiệp”.

D. quê Hà Tây, ông chủ dịch vụ “Cỏ Hoa” tâm sự: “Em làm nghề chạy xe cho chủ từ năm 19 tuổi. Một tháng được gần 3 triệu nhưng cuối tháng cũng không còn xu nào cho mẹ. Ngày đi làm từ 9g sáng, có khách gọi thì lên đường, rảnh thì cờ bạc, 3g sáng hôm sau mới được ngủ. Sau 6 năm làm thuê hai vợ chồng em (vợ D. trước cũng là call girl) dành dụm được ít tiền nên ra mở riêng”. Dũng cho biết, các chủ “dịch vụ” ở Hà Nội đa số quê Hà Tây, nhẩm tính riêng khu vực Đê La Thành, Pháo Đài Láng cũng phải gần trăm “dịch vụ” kiểu này. Đang nói chuyện thì chuông điện thoại đổ liên hồi, D. nhấc máy: “A lô, Cỏ Hoa xin nghe. Cần mấy em? OK”. D. nói như ra lệnh: “Hoa, Hậu, Lan,… 6 đứa đến số… đường Láng”. Lập tức ngoài sân 2 chiếc xe nổ máy, một cậu bật yên xe nhét vào con “phóng” lợn, 6 cô gái mắt xanh mỏ đỏ trèo nhanh lên 2 xe máy rồi lao ào ra phố. Tôi hỏi D: “Họ đi hát với khách thế về chia phần trăm cho em à?”, D. cười: “Không anh ạ. Các cô đến đây làm sẽ được bọn em bảo vệ, mỗi lần đi ngồi hát hoặc ăn với khách bọn em chở đến tận nơi miễn phí, chỉ thu 30 ngàn nếu chỉ ngồi hát và 50 ngàn nếu “đi màu”" (đi ngủ với khách – PV).

Công nghệ “đi khách”

Vừa ngồi xuống ghế, Huyền “phỏm” hất hàm: “Ê bàn, cho chai Ken”. Nhìn ánh mắt Huyền xa xăm, không hiểu sao tôi thoáng tiếc cho cô. Huyền đẹp, cao gần mét bảy, nét mặt thánh thiện không son phấn, thật khó có thể phân biệt được cô với một công chức văn phòng. Giọng cô nghe như vọng về từ một nơi rất xa: “Một ngày làm việc em “đi” từ 5 đến 10 bàn khách, ngồi bấm bài cho khách cũng kiếm được khoảnh 1 triệu đồng. Nếu đi “tàu nhanh” mỗi lần bèo cũng đút túi 7 trăm ngàn, sộp thì vài triệu mà nhiều lúc vẫn thiếu tiền nhà”. Có lẽ chính cái máu chơi phỏm đã kéo cô từ một sinh viên trường múa vào cái nghề mà chính cô cũng cho là “đốn mạt” này. Cô chua chát: “Mọi người cứ lên án chúng em nhưng sao không lên án mấy ông mũ cao áo dài tham nhũng tiền của nhà nước đi chơi gái, không có khách thì làm gì có những đứa như em. Đàn ông sướng thật, thích lên lại “a lô… đến liền em nhé”".

Huyền tâm sự: “Nghề này nếu đẹp và biết chiều khách cũng hái ra tiền nhưng cũng đầy tủi nhục và trắc trở. Mỗi cô tham gia nghề này đều phải học cái gọi là “công nghệ” làm cho đàn ông sung sướng. Đứa đi làm lâu ngày dạy đứa mới vào nghề. Có khách quen không chỉ phụ thuộc vào chân dài, chân ngắn. Quan trọng nhất là khách phải “phê”. Khách không “phê” thì không có tiền bo, lần sau cũng “miễn”. Huyền “phỏm” chợt thay đổi thái độ, mắt long lên: “Khổ lắm anh ạ, có đứa cày tiền gửi về nhà cho gia đình, ngày đi gần chục khách. Đôi khi bị đau nằm viện cả tháng vì gặp phải thằng khách cắn thuốc lắc, Đứa nào chỉ cần nhăn mặt, kêu than nó vả cho sưng mồm. Kiếp sau em sẽ là đàn ông để trả thù…”.

(Còn nữa)

Từ khóa: · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · ·
digg delicious stumbleupon technorati Google live facebook Sphinn Mixx newsvine reddit yahoomyweb

Gửi bình luận