Bố tôi lén lút… với ô sin


Bố tôi lén lút... với ô sin
Tôi thật sự bàng hoàng khi nghe được những lời “năn nỉ” của bố với cô bé ô sin (Ảnh minh họa)


“Không sao đâu … Cháu chiều chú, chú sẽ cho cháu thêm tiền để gửi về quê cho gia đình”. – Tôi như chết lặng đi khi nghe được những lời bố tôi “năn nỉ” với cô bé ô sin trong phòng tắm


Nhà tôi mở Đại lý hàng tạp hóa đã gần 20 năm. Tầm khoảng 5 năm nay, bố mẹ tôi xây dựng lại cửa hàng khang trang hơn và đồng thời cũng cần nhiều việc hơn nên phải thuê osin vừa giúp gia đình nấu nướng, dọn dẹp, vừa có người trông hộ cửa hàng mỗi khi nhà đông khách.

Cuộc sống gia đình tôi khá giả nên từ bé đến lớn, tôi không thiếu bất cứ thứ gì. Cứ hễ tôi thích gì là bố mẹ chiều nấy… nhưng không phải vì thế mà tôi đâm ra hư hỏng, đua đòi bạn bè xấu. Trái lại, tôi biết được bố mẹ tôi phải khó khăn như thế nào mới kiếm được những đồng tiền ấy nên tôi rất trân trọng những thứ bố mẹ mua cho tôi, cũng như thầm cảm ơn những gì bố mẹ đã làm cho mình trong suốt gần hai chục năm qua.

Là con trai nên tôi thường gần gũi mẹ hơn. Hầu như mọi chuyện nhỏ to trong nhà, mẹ đều chia sẻ cùng tôi… và tôi cũng luôn tâm sự với mẹ mỗi khi mình có những thay đổi trong cuộc sống để nhờ mẹ góp ý, định hướng giúp tôi quyết định đúng đắn hơn.

Hai mẹ con dường như rất hiểu nhau nên mỗi khi bố mẹ bất hòa, hiểu lầm nhau thì mẹ cũng luôn chia sẻ với tôi… và tôi luôn là cầu nối giúp hai người hòa thuận với nhau. Tôi cảm thấy rất hạnh phúc vì gia đình chúng tôi luôn tràn ngập tình yêu thương và mọi người trong gia đình đều rất hiểu nhau.

Thế nhưng, từ ngày nhà có Hương – cô bé ô sin mới, bố tôi bắt đầu có những thay đổi rất lạ. Ông hay chải chuốt tóc tai, ăn mặc chỉn chu, lịch sự hơn… Chính điều đó đã khiến tôi nghi ngờ. Một thằng con trai đang yêu như tôi cũng thừa hiểu được rằng, tại sao bố lại có những thay đổi như vậy? Đơn giản rằng, vì bố đang muốn “tấn công” con mồi non tơ ở trong nhà mình.

Nhận thấy được những thay đổi ấy từ bố nên tôi âm thầm theo dõi và cố gắng để cho bố tôi không có nhiều cơ hội tiếp cận cô bé ấy. Tôi thường “giám sát” cô bé nấu nướng, giặt giũ, trông hàng… hay cả khi cô bé ấy đang tắm. Vì tôi cũng biết được những chuyện không hay của gia đình những cậu bạn thân khi bố của cậu này thì ngoại tình với ô sin già ,bố của một cậu khác lại cưỡng dâm ô sin trẻ nên tôi tự nhủ với mình “Đề phòng vẫn là trên hết”.

Bố tôi lén lút... với ô sin

Từ ngày nhà có ô sin mới, bố tôi bắt đầu có những thay đổi rất lạ (Ảnh minh họa)

Hương là một cô bé ngoan ngoãn, thảo hiền. Cô bé ấy chưa bao giờ làm phật lòng ai trong gia đình chúng tôi và mỗi lần mẹ nhờ Hương làm gì thì cô bé ấy cũng rất vui vẻ làm việc. Đổi lại, mẹ tôi cũng đối tốt với Hương hơn so với những người ô sin trước. Mỗi tháng trả lương, mẹ thường thưởng thêm cho Hương tầm 300 đến 500 nghìn bỏ lợn để tết mang về quê cho gia đình.

Thời gian cuối năm, cửa hàng nhà tôi chật cứng khách khứa và hàng hóa, tôi cũng bận rộn với lịch thi cử cuối kì nên dường như chỉ có bố mẹ và Hương phải xoay sở với bao nhiêu công việc. Cũng vì bận rộn nên tôi dường như không còn nhiều thời gian để để tâm đến bố mình nữa, cũng như không nghi ngại có vấn đề gì nghiêm trọng sẽ xảy ra vì đây đang là thời điểm đắt khách nhất nên mọi người đều bù đầu bù tai vào làm việc…

Nhưng rồi một hôm, tầm một giờ chiều tôi về đến nhà. Hôm ấy cửa hàng cũng đang vãn khách nên chỉ mỗi mẹ tôi ngồi trông. Tôi đang lên phòng để chuẩn bị nghỉ ngơi thì… đi qua phòng Hương, cửa vẫn mở toang nhưng không thấy cô bé đâu. Tôi đang định bước chân lên tầng bốn thì bất ngờ nghe thấy những âm thanh nho nhỏ vọng ra từ nhà tắm… Cảm giác bất an, lo lắng, tôi vội vàng đến gần phòng tắm thì nghe được rõ từng tiếng:

- Cháu van chú! Chú đừng làm như vậy nữa? Cháu sợ lắm! - Lời Hương khẩn thiết cầu xin.

- Không sao đâu… Cháu chiều chú, chú sẽ cho cháu thêm tiền để gửi về quê cho gia đình.

- Nhưng… nếu cô biết được thì sao ạ? Như thế cháu sẽ bị đuổi việc lắm!

- Cháu đừng lo… Đã có chú rồi. Sẽ không sao hết. Miễn sao cháu đừng để lộ chuyện này cho ai biết là được…

- …

Tôi như lặng người đi khi biết đấy là những lời đối thoại của bố tôi và Hương trong phòng tắm. Tôi giận lắm… nhưng vẫn vờ như không có chuyện gì rồi nhẹ nhàng quay xuống tầng hai để bắt đầu đi lên, miệng thì gọi to: “Hương ơi! Đến đây anh nhờ tí”… Tầm hai phút sau, cô bé mở hé cửa và nói vọng ra: “Chờ em tí anh ơi”… Rồi tôi vội vàng leo lên tầng 4.

Cô bé mặt hốt hoảng chạy lên phòng tôi.

- Anh gọi em có chuyện gì ạ? – Mặt con bé vẫn không giấu nổi sự lo lắng…

- Giặt hộ cho anh hai bộ quần áo này với! Mấy nay anh bận ôn thi bận quá nên không giặt được. Em giúp anh nhé. – Nói rồi, tôi đưa hai bộ quần áo cho Hương nhờ giặt.

Bố tôi lén lút... với ô sin

Nếu Hương còn ở đây… thì tôi không biết gia đình mình sẽ tan vỡ lúc nào (Ảnh minh họa)

Tôi chưa bao giờ để người khác giặt quần áo cho mình… nhưng lúc ấy, tôi không biết làm gì khác để can ngăn bố tôi và Hương đang “làm chuyện tội lỗi” ở trong nhà tắm.

Kể từ hôm đó, tôi thấy bố hay trộm nhìn tôi. Dường như bố hiểu tôi đã biết được sự thật ấy. Cũng kể từ hôm đó, tôi thường hay kiếm lỗi của Hương để “tố cáo” với mẹ và mong mẹ đuổi việc cô bé ấy… nhưng tôi chưa kịp nói hết câu thì mẹ đã gạt phăng: “Con thử kiếm cho mẹ đứa nào hơn cái Hương đi! Con bé vừa xinh xắn, dễ thương, lại được nết ngoan ngoãn, chăm chỉ nên từ khi có nó, bố mẹ đỡ bao nhiêu việc mà khách càng cũng đông hơn. Con không thấy sao?”…

Thấy mẹ một mực “bênh” Hương nên tôi cũng chẳng thể góp ý thêm lời nào nữa… nhưng tôi cũng không dám nói lên sự thật ấy cho mẹ biết. Vì tôi sợ, khi mẹ biết được chuyện chồng mình “lén lút” với ô sin thì chắc hẳn gia đình chúng tôi sẽ không còn yên ấm như bây giờ nữa… Cũng vì lẽ đó nên tôi chỉ biết cách tìm ra những điểm xấu của Hương để mong mẹ cho cô bé ấy nghỉ việc.

Giờ đây, tôi đang rối bời với quẩn quan những suy nghĩ… Liệu tôi có nên thẳng thắn nói chuyện với bố về mối quan hệ lén lút với ô sin không? Như thế, tôi sợ bố xấu hổ và tình cảm bố con tôi cũng sẽ không được như trước nữa. Còn nếu nói chuyện này với mẹ thì chắc chắn mẹ tôi sẽ làm to chuyện và gia đình tôi sẽ có nguy cơ đổ vỡ… Nhưng nếu không nói, nếu tôi cứ im lặng mãi như thế này thì phải chăng, chúng tôi đang nuôi một “con hổ” trong nhà và nó sẽ “ăn thịt” gia đình chúng tôi lúc nào cũng không hay biết?

Tôi lo lắng quá… nhưng không biết phải làm thế nào để trọn vẹn đôi đường cả. Vì thế nên tôi đã viết những dòng tâm sự này gửi lên chuyên mục Tam Su để mong nhận được những lời khuyên, những lời góp ý chân tình của mọi người.

Tôi xin cảm ơn chuyên mục, cũng như sự sẻ chia của các bạn độc giả!

Từ khóa: · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · · ·
digg delicious stumbleupon technorati Google live facebook Sphinn Mixx newsvine reddit yahoomyweb

Gửi bình luận